A Beautiful Mind – 2hr 16min, 2001

A Beautiful Mind – 2hr 16min, 2001

Phim về cuộc đời nhà toán học, kinh tế học John Forbes Nash, Jr.

Thể loại: Biography, Drama

Vẫn là phim ĐT giới thiệu :v

A Beautiful Mind là bộ phim tiểu sử kể về cuộc đời của nhà toán học, kinh tế học lừng danh John Nash, chủ nhân của Game Theory (Lý thuyết Trò Chơi) và Nash Equilibrium (Cân bằng Nash – 1 định lý trong Game Theory).

Ai học khối ngành kinh tế chắc chắn không lạ lẫm gì với Thuyết mình vừa kể, right?

Về nội dung bộ phim, A Beautiful Mind kể câu chuyện từ khi John Nash theo học tại giảng đường đại học đến khi đi làm, kết hôn, những khó khăn ông và gia đình trải qua trong cuộc sống và kết thúc phim bằng khung cảnh phát biểu nhận giải Nobel ấn tượng.

Đánh giá cá nhân về bộ phim

Những điều mình thích:

Đọc mình nhảm phim thì chắc cũng biết mình u mê ngôn lù Mẽo, A Beautiful Mind là bộ phim ngôn tình cảm động, nhân văn và màu hường nhất mình từng xem cho đến giờ.

John trên phim và John ngoài đời có một người vợ hết mực yêu thương ông, hy sinh cả cuộc đời để bên cạnh chăm sóc ông nhất là mấy chục năm ông ốm đau bệnh tật quằn quại với căn bệnh T*P* (không muốn bị spoil xin đừng cố dịch mấy chữ tắt này).
Mình cá rằng 90% phụ nữ sẽ chọn cách rời bỏ John nếu ở trong hoàn cảnh của Alicia Lopez (vợ John).
Nhưng có lẽ tình yêu đặc biệt được dành cho những người đặc biệt như John, Alicia không bỏ John dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, Alicia là người phụ nữ đứng sau tất cả nhưng vinh quang thành tựu, những đắng cay ngọt bùi của John, Alicia là bến đỗ hạnh phúc, là niềm hy vọng, là nguồn sống, là thang thuốc chữa lành vết đau tâm hồn và thể xác của John.
John (hay hầu như những nhà khoa học) theo Chủ Nghĩa Vô Thần, tức không tin có “Thần” tồn tại trên đời, và ở phim, Alicia là “Chúa” trong lòng John.
Và quan trọng nhất, câu chuyện ngôn tình này CÓ THẬT, huhu.
Đương nhiên phim phò thêm thắt vẽ vời nhiều nhưng đại loại ngoài đời vẫn là một chuyện tình cảm động người xung quanh như thế.

Điều thứ 2 mình thích, đù phim, A Beautiful Mind “đánh lừa” người xem ngoạn mục, thật sự ấy, mình kiểu ngạc nhiên vãi nồi, trợn tròn đôi mắt lờ đờ 3h sáng vì bất ngờ, khá khen cho mụ (hoặc lão :v) viết kịch bản.

Qua mình xem 2 lần mới hết bộ phim, lần đầu xem đến 55 phút 10 giây thì bạn mình nhắn tin chém gió nên mình pause để rep tn, mình thề bởi 55’10s đầu không có gì bất ngờ cả, phim như bao câu chuyện ngôn lù hay thiên tài khác.
Nói chuyện khoảng 1h với bạn xong, mình quay lại phim và NGẠC NHIÊN CHƯA? Giây thứ 11 của phút 56 và từ đó là những cú lật kèo phim đỉnh cao =_=

Điều thứ 3, diễn xuất của các nhân vật nhất là Russel Crowe (vai John) và Jenifer Connelly (vai Alicia).
Diễn xuất đỉnh cao của Russel khiến mình quên mẹ lão già dê si tình manly trong “A Good Year”, thay vào đó là một John Nash ngơ ngáo ngờ nghệch không biết cách hòa đồng trong các mối quan hệ xã hội, một John Nash hoang mang đau đớn bất lực đối mặt với căn bệnh do chính bộ não thiên tài hình thành, một John Nash yêu vợ đắm say, một thiên tài toán học đam mê những con số thực thụ.
Còn Jennifer xinh đẹp, cô nàng dành được tượng vàng Oscar danh giá cho vai diễn Alicia, giỏi khỏi bàn :3

Cùng với dàn nhân vật phụ pro “đánh lừa” nội dung phim, dàn nhân vật phụ  xứng đáng được viết 3 trang giấy nhưng mình không viết vì sẽ thành spoil :v

Trong phim có một câu của một nhân vật phụ nói với main mà mình rất ấn tượng “Kết tội trở thành niềm vui sướng của những người ngoài cuộc”, hay nhỉ?
Bộ phim thật sự rất đẹp, rất ấm áp, một câu chuyện nhân văn giữa người với người.

Những điều mình không thích ở phim: Chưa nghĩ ra

Đá ra ngoài đời một tý, trong 1h chém nhảm với bạn lúc mình tạm dừng phim ấy, mình có kể là mình đang coi phim này, rồi mình bảo là :Mấy lão pro dị dị nhỉ?

Hê hê, mình thực sự dùng từ “dị dị” để nói về mấy ông thiên tài.

Thì bị bạn mình vặn cho á khẩu :v 

Bạn mình lấy dẫn chứng, bảo mình thử hỏi 10 người bất kỳ xem “Định luật vạn vật hấp dẫn là gì?” Hay “Vật lý lý thuyết là gì?” chắc đến 9/10 người không biết, không hiểu, không trả lời được.
Những nhà khoa học họ hiểu những thứ mà người bình thường không lý giải được, họ cũng thường chỉ tranh luận với những người ngang tầm hiểu biết; chưa kể những cống hiến những thành tựu của nhiều người ở thời điểm công bố không được chấp nhận và mãi về sau mới người đời mới hiểu và công nhận.

Rồi bạn mình kết luận, họ không có “dị”, người bình thường mới “dị” :v

Đấy, khiến mình lại tự ngẫm, xem ngôn tình đâu chỉ để giải trí đâu ha, phim hay, 9/10.

Leave a Comment