LOVELESS, 2017- 2hr 2min

LOVELESS, 2017- 2hr 2min

Thể loại: Tâm lý tình cảm gia đình.

Loveless kể về cuộc hôn nhân tan vỡ của một gia đình Nga mà ở đó “ông ăn chả bà ăn nem”


3 nhân vật chính của phim là cô vợ, anh chồng và cậu con trai 12 tuổi


Vợ: Người phụ nữ thuở nhỏ thiếu tình thương (phụ huynh nghiêm khắc, toxic, kìm kẹp), lớn lên không bình thường, cả đời đi kiếm tìm thứ gọi là “tình yêu”, sống ảo.
Vợ có bầu trước hôn nhân và quyết định cưới anh chồng bất chấp sự khuyên ngăn của phụ huynh, dấn thân vào hôn nhân không tình yêu.
Chồng: Người đàn ông loser, làm việc cho công ty mà Boss – người theo đạo mẹ gì đó mình không nhớ, chỉ thuê nhân viên là người đã có gia đình.
Chồng vì ly hôn với vợ nên lo lắng tương lai tối tăm như tiền đồ của chị Dậu.
Cậu con trai 12 tuổi: Linh hồn của bộ phim, cậu sống trong gia đình không tình thân, bố mẹ cậu vì cuộc hôn nhân không như mơ mà đều tìm cho mình hạnh phúc mới, bỏ bê cậu, không quan tâm đến cậu, thờ ơ và vô trách nhiệm đến cùng cực, mẹ cậu thậm chí còn đổ lỗi cho cậu là nguyên nhân dẫn khiến mẻ sống không hạnh phúc, rằng cậu là sai lầm tuổi trẻ,mẹ cậu ghét bỏ cậu.


Ám ảnh nhất phim có lẽ là cảnh cậu bé đứng sau cánh cửa chứng kiến mỗi lần cãi vã của bố mẹ, chứng kiến cảnh bố mẹ chửi bới miệt thị nhau, chứng kiến bố mẹ đùn đẩy trách nhiệm nuôi dạy cậu cho nhau và chứng kiến bố mẹ nói rằng họ quyết định sẽ không ai nuôi cậu sau khi ly hôn và rồi sẽ đầy cậu vào trung tâm trợ giúp xã hội.
Mẹ cậu có tình nhân mới già – dê – giàu, cha cậu thì có hẳn con với người phụ nữ khác, còn cậu bé 12 tuổi bơ vơ có gia đình mà cũng không có gia đình.
Vì thế cậu bỏ nhà ra đi.


Hơn nửa bộ phim là hành trình tìm kiếm cậu bé mất tích, những mâu thuẫn gia đình được đẩy lên đỉnh điểm, mâu thuẫn giữa vợ với mẹ ruột, giữa vợ với chồng và cả mâu thuẫn không thành lời xảy ra giữa ông già dê tình nhân của vợ với đứa con gái lớn du học và làm việc ở nước ngoài, etc.


Đâu đó trong xã hội hiện đại, người ta đề cao tự do, đề cao hạnh phúc cá nhân mà quên đi hạnh phúc của những đứa trẻ không có tiếng nói trong gia đình, quên đi trách nhiệm với thế hệ do chính họ tạo ra.


Đây là bộ phim thật sự rất buồn, SE.
Một bộ phim tâm lý nặng nề từ đầu phim và muốn đập mẹ máy ở cuối phim.
Không khen diễn viên nữa tại nội dung phim hay quá rồi.
Ầy, làm nhớ đến cái đề văn cấp 2 “Nơi lạnh nhất không phải là Bắc Cực mà chính là nơi không có tình thương”.
8/10.

Leave a Comment